Tôi không dám nhận là người sành cà phê, nhưng chắc chắn là một người mê cà phê, đặc biệt là loại pha phin.

Tôi chỉ yêu thế thôi chứ chưa từng nghĩ sẽ viết gì cho đến khi đọc những dòng chia sẻ của “ông Tây gia vị” Didier Corlou người Pháp (bếp trưởng khách sạn Sofitel Legend Metropole Hanoi) về cà phê pha phin, tự nhiên thấy mình ít nhiều đồng cảm với tình yêu của ông ấy.

Tản mạn ly cà phê dưới mưa


Ký ức nóng ấm

Tôi vẫn nhớ như in ngày bé cà phê là một thứ thật quý hiếm. Chỉ 30 Tết bố tôi mới “trịnh trọng” đem pha để thức đón giao thừa. Anh em chúng tôi chăm chú ngồi nhìn bố pha chế từng khâu hết sức tỉ mỉ, cẩn thận.

Sự mong chờ háo hức của đám trẻ con được thử thách cùng từng giọt cà phê rơi thật chậm. Cánh mũi phập phồng hít hà hương cà phê tỏa ra ngào ngạt. Nước miếng tứa ra đầu lưỡi khi nghĩ đến cảnh được nhấm vị đắng đắng của cà phê cùng một chút ngọt ngọt của đường (hồi đó cũng là thứ quý). Rồi cuối cùng giây phút mong chờ cũng đến, bố chia ra cho mỗi người nửa chén con uống trà, thế là đủ lắm rồi, chúng tôi nhấm nháp cà phê ” nước đầu” chờ giao thừa trong khi chiếc phin đã được châm đầy nước sôi để chuẩn bị cho “nước hai”, “nước ba”…

Tản mạn ly cà phê dưới mưa


Đúng là miếng ngon nhớ lâu, giờ dù tôi được uống cà phê mỗi ngày, hương vị của những phin cà phê hồi bé vẫn cứ còn mãi trong tâm trí. Tôi hay tự pha cho mình ly cà phin loại mộc không hương liệu, không phụ gia mà anh bạn thân gửi từ Tây Nguyên ra. Nếu ai nhìn cái phin pha cà phê của tôi chắc cũng sẽ hơi mất thiện cảm khi nó được quấn quanh bởi mảnh khăn mặt cũ, to sụ và lờm xờm, nhưng được cái giữ nhiệt rất tốt. Cho mấy thìa cà phê vào, khẽ nén để không quá chặt, tôi rót một xíu nước và ” ngâm” một lúc, thấy bảo làm thế hạt cà phê sẽ nở ra, để khi châm đầy nước sôi, chất ngon trong cà phê dễ bung ra hơn. Mùa đông, tôi thường ngâm cả cốc thủy tinh hứng cà phê vào một cái bát con đựng nước sôi để giữ nóng. Nhìn từng giọt cà phê rơi, tôi suy ngẫm về đủ chuyện, những kỹ niệm ngày bé, những buổi đợi người yêu, những ý tưởng kịch bản đang bế tắc…

Nhưng cái thú vui đó đòi hỏi thời gian và thật cách rách. Nhiều khi bận quá, tôi đành pha mấy mẻ liền. Đựng vào chai rồi cất trong tủ lạnh, để dùng dần. Vậy khá tiện lợi và hình như là cà phê cũng đỡ vị chua chua hay có khi pha uống luôn.

Nỗi nhớ cà phê phin

Những lần đi công tác nước ngoài với tôi thật khổ sở khi không tìm được hương vị cà phê quen thuộc. Cà phê phin ở nhà ngày làm một – hai ly là đã thấy đủ độ. Cà phê pha máy nước bạn bốn năm cốc cũng chẳng xi nhê gì, chỉ thấy bụng ốc ách, mà ví lại xẹp vì đắt. Những chuyến công tắc dài ngày làm nỗi nhớ cà phê phin nhiều thêm đến mức ra khỏi sân bay là tôi nghĩ tới quán cà phê quen đầu ngõ, về đó làm một cốc cà phê phin cho thỏa, rồi mới kéo vali về nhà.

Thi thoảng đang ngồi làm trên công sở, thấy những đồng nghiệp trẻ chống lại cơn buồn ngủ đầu giờ chiều với những gói cà phê tan rất tiện lợi. Nhanh gọn và sạch sẽ, không lách cách nào phin, nào cốc, nào bát, nào phích hoặc lọ mọ đi đổ bã cà phê và rửa phin (nhất là mùa đông). Tôi cũng đã nhấm nháp thử cà phê này, không quen nên cũng không thích lắm.



Những người yêu cà phê phin một cách hơi cực đoan chắc sẽ coi cà phê tan như “một kẻ ngoại đạo” dám cả gan đi ngang “ngôi đền” cà phê phin linh thiêng của mình. Tôi yêu cà phê phin nên cũng phân vân lắm, liệu “bảo thủ” đến cùng với cà phê phin đầy bản sắc, hay rộng mở để hòa cùng xu thế hiện đại của giới trẻ với cà phê tan nhưng dễ dùng?

Tôi không dám đao to búa lớn rằng yêu cà phê phin mới là yêu vẻ đẹp ẩm thực Việt. Nhưng hình như quá dựa vào sự tiện lợi mà hương vị cà phê phin rất đặc sắc đang nhạt dần.

Về quan điểm tôi thích sự rộng mở hòa cùng xu thế thời đại, nhưng các giác quan của tôi lại trót yêu cà phê phin mất rồi.

(Theo GS. Cù Trọng Xoay)

CAFE.NET.VN

Tản mạn ly cà phê dưới mưa


(Trích "Cà phê ... mưa" - Dương Thụ)

Tôi không có áo mưa, nên trốn mưa trong một quán nhỏ.
Cà phê mưa, chỉ có mình tôi cùng dãy bàn im lặng, và có lẽ cả hàng triệu giọt mưa nữa, ngoài kia. Chúng đang rơi để tạo nên tiếng đàn mưa, trên mái phố nghèo.

Cô bán quán ngán ngẩm vì trời mưa, nên tắt nhạc. Thế là thoát nạn. Bây giờ chỉ còn thứ âm nhạc thật sự, thứ âm nhạc tinh khiết của trời đất: nhạc mưa.

Nhạc mưa có nhiều bè. Tiếng mưa gần xối bên hiên quán dào dạt, tiếng mưa xa ầm ào mơ hồ, và tiếng mưa rỏ giọt xen vào đếm nhịp trong chiếc xô nhôm cô chủ quán vừa đem ra hứng nước...

CÀ PHÊ VÀ MƯA - VIẾT TRONG MƯA VIẾT TRONG MƯA


Cả ngày bị cầm tù trong nhạc máy (thứ nhạc được chế tạo từ các phòng thu tối tân ở Hoa Kỳ mang nhãn hiệu hải ngoại, uốn éo, rên rỉ, giả vờ yêu, giả vờ đau khổ). Thoát ra khỏi nó không phải là chuyện dễ. Hàng xóm, hễ cứ mở mắt là mở nhạc, nghe. Nhào ra ngoài đường đâu cũng có nhạc, nghe.

Chui vào quán để làm việc, nghe. Đến nhà bạn, chị vợ tức tốc bật nhạc để khoe dàn máy xịn, phải nghe! Ôi... cho nên tôi phải thầm cảm ơn mưa. Cái im lặng tuyệt đỉnh do âm thanh dữ dội của mưa rơi mang lại đã trả cho tôi phút được trở về mình, được đọng lại cái nội-tâm-người hiếm hoi, vâng, thật hiếm hoi trong thời buổi khuấy động của âm thanh mưu sinh thường nhật.

Tôi sống một mình và hay nhớ những cái vớ vẩn trong những lúc mưa như thế này. Nỗinhớ ấy có tên là Mưa, nó như một bài hát không lời.

Làm sao chuyển dịch được những hạt mưa bé tí vào cái không cùng của tâm tưởng. Làm sao...

Có lẽ Chopin đã làm được khi ông viết Prélude No.1.

Có lẽ Paul Mauriat đã làm được khi ông soạn cho dàn nhạc bản Transparent.

Và “Ngoài hiên giọt mưa thu thánh thót rơi...” của Đặng Thế Phong, có lẽ...


Ta nghe trong những nhạc phẩm ấy nỗi u hoài xa rộng của kiếp người mang tên Mưa và cái cảm hoài về một thời người tủi nhục mang tên Mưa... Vẫn mưa.

Cơn mưa kéo dài làm lạnh cả buổi chiều, khiến tôi phải thu mình lại trong chiếc áo gió sờn cũ
Mùa thu đến rồi chăng? Kỷ niệm...

Thuở ấy, bạn bè dăm ba người cùng lứa tụ tập trong quán nước đầu phố. Miếng ni lông che quán không đủ cho cả lũ nên mưa thấm ướt vai áo, bắn vào mặt mát lạnh, tỉnh người. Chén chè nóng bốc khỏi ủ trong lòng bàn tay. Khói thuốc lá Tam Đảo bay vào trong mưa, thơm mùi năm tháng cũ.

Đãi đằng nhau một chén nước năm xu, một bài hát ru mới làm, vài câu thơ nhặt nhạnh được đâu đó. Chia nhau từng mẩu thuốc đen và cả khát vọng dâng hiến cho nghệ thuật. Kỷ niệm ...



Mưa thì bao giờ cũng thế, không có tuổi, không diện mạo, không lời lẽ. Còn chúng ta, có được những cái để mà nhớ nhung, để mà nhìn ngắm, để mà nói, chúng ta già đi mỗi ngày, có khi già đi chỉ sau một cơn mưa như thế này.

Cô chủ quán lặng lẽ thay chiếc xô đầy nước bằng một chiếc chậu thật lớn.

Nhưng cơn mưa đã tạnh.

Vậy mà nhạc mưa vẫn còn đó trong tiếng nước mái hiên rỏ giọt tí tách ...

Mưa đi rồi

Đi xa rồi

Mưa để tiếng lại ...

(ST - Cà phê & Cuộc sống)

CÀ PHÊ VÀ MƯA - VIẾT TRONG MƯA VIẾT TRONG MƯA

Cuộc sống gấp gáp, cuộc đời tất bận cũng phải chậm lại, dừng bước. Từng giọt cà phê nhỏ chậm rãi, thong thả hơn cả chiếc lá vàng cuối cùng. Gió heo may đã về, se sẽ lạnh. Lặng im như đếm nhịp thời gian, nghe rõ từng khoảnh khắc nặng nề rơi, làm sao lấy lại được.

Có gì quyến rũ đến vậy trong màu nước tối thẫm và thăm thẳm như đêm đông? Từng giọt, từng giọt ánh đen, rụng xuống như sương. Trong mỗi giọt ấy đắng chát thì nhiều, ngọt bùi là có mấy. Có phải mỗi giọt cà phê ấy rơi xuống là những "giọt" đời nặng trĩu, đọng mãi đáy lòng...

Tạn mạn bên ly cafe


******
Từ rất lâu chuyện uống cà phê đã trở thành một trong những niềm vui tao nhã trong cuộc sống bận rộn hàng ngày. Nhiều thế kỷ trôi qua, cà phê vẫn mang lại sự kích thích giúp bạn tỉnh táo hơn, dù bạn đang ngồi ở một chân trời nào đi nữa.

Đây đó nơi những góc phố bạn dừng chân, một quán cà phê bình dân thường được biết đến như một “đại học một ngàn”, nghĩa là bạn chỉ cần bỏ ra khoảng ba ngàn (mà hình như có người vẫn gọi là “cà phê 3 nghìn”) để gọi một ly cà phê và thêm một hai ngàn cho một tờ báo.

Nơi đó, những người với tâm hồn ham học hỏi, những thi sĩ, doanh nhân, công nhân… đều có thể ngồi lại với nhau bàn luận dăm ba chuyện đông tây kim cổ qua từng giọt cà phê. Có lẽ quán cà phê là nơi bạn có thể tự do nhất để suy nghĩ và phát biểu.

Chính nhờ những lần tán gẫu với nhau bên ly cà phê mà nhiều người trong chúng ta đã ngộ ra nhiều triết lý về cuộc sống, cách sống. Sự thanh nhàn, yên lặng và an bình dường như đều ở đây, bên ly cà phê với bạn.




Chúng ta học được gì qua đó?

Đơn giản là hưởng thụ giây phút ấy – có lẽ đó là một nguyên tắc để hài lòng với cuộc sống chăng?

Tản mạn xung quanh ly cà phê giúp cuộc sống của bạn thêm phong phú, vui vẻ và đầy nhiệt huyết. Những ảnh hưởng tích cực, những chiến thuật thực tiễn và những kỹ năng tạo cảm hứng mà chúng ta đang bàn ở đây đều nhằm mục đích giúp bạn ý thức đầy đủ về cuộc sống để sống trọn vẹn và cảm thấy yêu đời mỗi ngày khi thức dậy.

Bài học thứ nhất: Hâm nóng cà phê sẽ gây vị đắng

Hãy để những chuyện quá khứ thuộc về quá khứ

Cà phê nói gì?

Đừng nên hâm nóng lại cà phê. Mỗi lần bạn pha, cà phê cần phải tươi mới. Chỉ pha vừa đủ để bạn uống lúc đó mà thôi.

Cuộc sống nói gì?

Đừng hâm lại quá khứ. Quá khứ là chuyện đã rồi, chứ không phải là một lời bào chữa. Hãy để những chuyện quá khứ thuộc về quá khứ.

Nếu hâm nóng cà phê, mùi vị của nó sẽ không còn ngon nữa. Cuộc đời của bạn cũng giống như vậy. Hâm lại quá khứ chỉ khiến cho bạn thêm vị đắng mà thôi. Để có một cuộc sống vui tươi hạnh phúc, hãy chịu trách nhiệm với thực tại, và bắt đầu từ giây phút này mà thẳng tiến.

Cuộc đời là của bạn, để nếm trải

“Một tách cà phê uống vào buổi sáng mang lại sự hưng phấn tuyệt vời mà không một tách cà phê nào khác dù là buổi chiều hoặc buổi tối có thể tạo ra được”

Hãy bảo đảm cà phê bạn uống luôn luôn tươi mới. Thưởng thức ngụm cà phê đầu tiên với cảm giác sảng khoái tuyệt vời sẽ nhắc nhở bạn rằng mỗi ngày là một cơ hội mới mẻ để tạo ra những thay đổi quan trọng trong cuộc sống. Mỗi ngày là một khởi đầu mới.

Bạn không thể thay đổi những gì mình đã nói ra hoặc đã làm. Vậy cứ để quá khứ ra đi. Hãy nhớ rằng vào lúc đó bạn đã làm hết sức mình những gì có thể và giờ đây bạn cứ hy vọng vào tương lai trước mắt. Hãy hiểu quá khứ và đừng lấy đó làm lời bào chữa. Nếu bạn cảm thấy mình đã đối xử tệ bạc hoặc gây ra lỗi lầm, hãy đi xin lỗi và cố gắng sửa sai. Khi đã làm hết sức mình, hãy nhận lấy trách nhiệm và rồi đừng ngoảnh lại nữa.

Đừng tự trách mình. Ai cũng có thể gây lỗi lầm. Hãy học từ những vấp ngã, hiểu rõ những động lực khiến mình làm như vậy, rồi chộp lấy kinh nghiệm ấy để tạo ra thay đổi trong cuộc sống. Nếu cảm thấy cuộc đời không còn đáng sống nữa, hãy làm điều gì đó cho đời. Tìm cách gặp gỡ người khác. Hãy thử cố thân thiện với mọi người. Hãy nói chuyện với họ. Biết đâu họ chưa hề biết rằng bạn thật tuyệt vời. Nếu cần một nghề nghiệp khá hơn, đừng chờ người ta đem đến. Hãy săn đuổi nó. Một thái độ có-thể-thực-hiện không phải là sự chống đối hoặc lăng xăng. Nó đơn giản là một thái độ nhiệt tình, mạnh dạn và tháo vát.

Để được hạnh phúc, bạn không nhất thiết phải thành công trong mọi việc mình làm. Nhưng bạn cần tin rằng mình đã làm chủ cuộc đời này. Các nghiên cứu cho thấy người nào có trách nhiệm với những quyết định chính mình đưa ra sẽ thoả mãn trong cuộc sống nhiều hơn là người không lãnh trách nhiệm. Con người chỉ cảm thấy thực sự hạnh phúc khi cho phép cá tính của riêng mình được tự bộc lộ, chứ không phải khi làm theo nhận xét của người khác hoặc đối đầu với ý kiến của họ.

Đừng đợi người khác lát đường cho bạn đi. Hãy là người mở đường. Đừng chờ đợi cơ hội tìm đến bạn. Ngược lại, hãy săn lùng cơ hội. Người hạnh phúc không cần phải là người tài năng hơn kẻ khác, nhưng họ vẫn thường đạt được những gì mình muốn, bởi vì họ biết tìm kiếm cơ hội chứ không tìm kiếm sự bảo đảm. Họ không chờ đợi những lời động viên nhưng lại luôn ý thức với những gì đang xảy ra chung quanh mình. Họ biết rằng mỗi tình huống đều ẩn chứa những hạt giống cơ hội trong ấy, và khi cơ hội xuất hiện, họ đã chuẩn bị sẵn sàng từ bỏ quá khứ và bắt tay hành động để tạo ra một tương lai tốt đẹp hơn. Mỗi ngày đều tràn đầy những cơ hội bằng vàng. Mỗi ngày đều tươi mới và tuyệt vời như tách cà phê buổi sáng. Người vui vẻ luôn chắc rằng họ cảm thụ được như vậy từng giây phút trong cuộc đời.



Trà đạo, tửu đạo, sao không cà phê đạo?

Mai sau người ta chắc sẽ còn sáng chế ra không biết cơ man nào là đồ uống. Nhưng có thể nào thay thế được ba thứ đã gắn bó với con người từ thủa hoang sơ. Ấy là rượu, trà và cà phê. Người ta bảo sau khi tìm ra lửa, soi tỏ đường cho con người thoát khỏi cầm thú, thì việc làm ra rượu là cách khôn ngoan cất giấu, ủ giữ sức lửa âm ỉ dưới làn nước trong vắt. Rượu là lòng, lửa là đời. Vui có chén rượu, buồn cũng tìm đến rượu. Trà lại là tinh chất của đất trời, dồn tụ lại dâng lên từng búp lá. Nước xanh trong như mắt vịt, hơi nóng bảng lảng như sương khói. Chén trà dưỡng tâm và tĩnh trí. Chè tam rượu tứ. Quanh chén trà, ly rượu phải có bạn hiền, những người đồng cảm, đồng điệu chia sẻ niềm vui, nỗi buồn và ngẫm sự đời. Trà cô đọng thành một triết lý và kết nên trà đạo.

Riêng cà phê thì nép vào một góc khuất. Từ thủa cà phê theo chân người Pháp mà sang ta, tưởng đâu chỉ dành cho người giàu, kẻ sang. Hoá ra cà phê " tan" ngay vào đời sống bình dân. Người Hà Nội, người Sài Gòn và người lục tỉnh mới chỉ biết thưởng thức đồ uống đặc Tây ấy bằng vợt. Tức là một lúc có thể pha được dăm lạng có khi cả ký cà phê.

Cứ để nguyên trên hỏa lò đỏ lửa, hương vị ngọt ngào trùm cả một góc phố . Rồi châm ra vài chục ly, ấy là cách "quần ẩm" . Có lẽ chính cốt cách của người Việt, chậm rãi và chừng mực, không chịu được sự ồn ào, nên cà phê đã được " lọc" qua khẩu vị mấy đời mà sinh ra một cách thưởng thức riêng. Ngấm dần qua phin, cà phê mới chắt lọc được những cốt chất tinh tuý nhất. Bên ly cà phê nhỏ giọt, gợi cho ta những nỗi vui buồn, những kỷ niệm. Gợi nhớ tới những miền suy ngẫm sâu xa. Nó tự nhiên ùa đến, như nỗi cô đơn. Khi ấy chỉ một mình mình trước ly cà phê. Một mình mình biết, một mình mình hay.

Chẳng có ai có thể suốt ngày bên ly cà phê . Nhưng một ngày làm sao thiếu nổi. Đấy là giây phút riêng mình. Tĩnh tâm, trầm ngâm, nhìn sâu vào mình. Nhìn thẳng vào nỗi cô đơn, đau buồn và thương nhớ. Bởi thế cà phê rất kỵ sự ồn ào, thái quá. Cái ấy dành riêng cho lớp trẻ . Họ trong suốt đến mức có thể nhìn xuyên qua được

Có thể một triết lý cà phê kiểu Trung Nguyên?

Thời buổi hối hả thoáng qua, cái gì cũng nhanh: ăn nhanh, uống nhanh và sống nhanh. Vậy là có trà hoà tan, cà phê hoà tan 2 trong 1, 3 trong 1 cho đã khát. Chỉ xin mãi được là 1 trong 1. Một người với một người. Một người trong một người. Đừng nói gì cả, lặng im chìm trong đáy nước đen thẫm. Trong lặng im mới hiểu nhau nhiều.

Nhớ Trương Chi khi xưa, khi ôm mối tình trầm mình xuống đáy sông, hồn nhập vào cây bạch đàn. Có người thơ khéo tay tiện thành bộ chén trà dâng tặng cha Mị Nương. Một hôm nàng cầm chén trà trên tay. Dưới đáy nước hình bóng người lái đò năm nào chầm chậm xoay trong lòng chén. bên tai văng vẳng tiếng hát năm xưa. Một giọt nước mắt rơi xuống, chiếc chén bạch đàn vỡ tan....

Ai chưa từng chịu những mất mát, lòng chưa cứa sâu những vết đau, hằn sâu những vết thương, thì xin đừng đến với cà phê. Khi cuộc đời đã ngấm đắng cay, mặn chát, thấm nỗi đau đời, mới tìm đến Trịnh Công Sơn nương náu. Cũng như phải qua bao chìm nổi, trải qua mấy gian truân mới đau xót đến từng câu Kiều.



Mọi sự nông cạn hời hợt, nhạt nhẽo và vô vị khó ở bên ly cà phê. Đừng nghĩ rằng cà phê là để giết thời gian, làm mềm lòng . Một đời người cũng rất cần có nỗi buồn. Nếu không, làm sao hiểu niềm vui và hạnh phúc là mỏng manh và dễ vỡ đến vô cùng. Từ trong nỗi buồn đau bước ra, con người cũng cứng rắn và mạnh mẽ hơn. Làm sao biết được cà phê đã thấm qua mấy đời người dân đất Việt. Mỗi người tự tìm cho mình một triết lý riêng, một nỗi niềm riêng. Trải qua mấy chục năm, có lẽ đã lờ mờ hình thành một " đạo" cho cà phê Việt Nam. Đạo khó ở chữ, chẳng nói ra, không thuyết giáo, thấm sâu vào mỗi người.

Tạn mạn bên ly cafe



Cuối năm cấp 3, đi học thêm, thích cô bạn gái ngồi cùng bàn đã lâu.

1 hôm thấy cô ngồi xếp sao tôi bèn hỏi xếp cho ai.

Cô ấy trả lời ''tặng cho người trong lòng của cô ấy''.

Buổi cuối chuẩn bị thi đại học, cô tặng tôi 1 con gấu bông. Tôi cầm con gấu và thầm nghĩ vậy ''sao'' kia đã tặng cho ai.

Sau này đi làm, có lúc rảnh rỗi, tôi đem con gấu ra ngắm chơi.

Một ngày không cận thận làm rách con gấu mới phát
hiện bên trong toàn là sao được xếp bằng giấy…

Tôi ngây ngô nhìn…lệ rơi đầy mặt


Người trong lòng

Ý tưởng của quảng cáo là xây dựng những câu chuyện về điều kì diệu cũng như những khó khăn mà những mẹ của các vận động viên thể thao trải qua, mang ý nghĩa "phía sau mỗi ngôi sao thể thao luôn có dáng dấp của một người mẹ tuyệt vời".
P&G (Procter & Gamble) là một tập đoàn hàng tiêu dùng đa quốc gia của Mỹ, đứng thứ 5 trong danh sách Những công ty đáng ngưỡng mộ nhất của tạp chí Fortune năm 2011. Nói đến P&G người ta nghĩ ngay đến những mặt hàng phổ biến được bày bán khắp các kệ siêu thị và cửa hàng lẻ, cùng những mẩu quảng cáo ấn tượng.
Một loạt những mặt hàng đang ngày ngày đi vào cuộc sống như bột giặt Tide, nước xả vải Downy, dầu gội Rejoice, Pantene, dao cạo râu Gillette, xà phòng tắm Safeguard, kem dưỡng da Olay, cho đến bàn chải Oral-B...
Đoạn quảng cáo có tên Best Job mà P&G tung ra vào năm 2012 đúng dịp tổ chức thế vận hội Olympic London, tập đoàn này cũng chính là một trong những nhà tài trợ hàng đầu cho sự kiện thể thao này, chính vì thế, P&G đã xoáy sâu vào hình ảnh những người đứng bên cạnh chặng đường gian khổ và đằng sau thành công của các vận động viên: đó chính là các bà mẹ.
Đoạn phim được quay ở nhiều nước trên thế giới, với nhiều con người mang màu da khác nhau, thời gian xuyên suốt hành trình từ khi còn bé chập chững học bơi, học đánh bóng, học những bước biểu diễn đầu tiên... cho tới ngày giành chiến thắng tại đấu trường quốc tế, chặng đường đó luôn có hình bóng, nước mắt và nụ cười của mẹ. Có lúc, những người hùng tương lai đó cũng tuyệt vọng, chán nản, nhưng họ luôn có một nguồn động viên ấm áp bên cạnh, chính là bàn tay mẹ lặng lẽ mà cũng rất kịp thời nâng đỡ, vực dậy họ.
Chủ tịch P&G tại châu Á từng tuyên bố rằng: “Chúng tôi muốn chiến thắng đối thủ với mọi đối tượng khách hàng.” Rõ ràng, một thông điệp mang nhiều ý nghĩa và cảm xúc sẽ đọng lại trong lòng khán giả và đem đến cho thương hiệu một giá trị khác biệt so với quảng cáo thông thường.
Cuối phim là dòng thông điệp: “The hardest job in The World, Is the best job in The World. Thank you, Mom!” (Tạm dịch: Công việc khó khăn nhất trên thế giới chính là công việc tốt nhất. Xin cảm ơn mẹ!). Từ công việc mẹ làm hàng ngày để nuôi dưỡng ước mơ trở thành vận động viên thế giới của con cái mình, đoạn quảng cáo với ý nghĩa tri ân những người mẹ, đã thành công khiến người xem liên tưởng đến tất cả các bà mẹ và những câu chuyện vui buồn của họ.
Chiến dịch này đã thu hút được nhiều sự quan tâm của người tiêu dùng trên thế giới, tăng độ nhận biết thương hiệu P&G tại các nước trên thế giới lên gấp nhiều lần, kéo theo đó là doanh thu của hãng cũng tăng lên đáng kể. Đồng thời, đây cũng là một trong những bài học cho các nhà sản xuất kinh doanh: Hãy chịu khó bỏ tiền ra để quảng bá sản phẩm của mình.

Câu chuyện xúc động thành quảng cáo xuất sắc nhất

Hầu hết chúng ta đều biết rằng thật khó có chuyện mỹ phẩm làm cho con người trẻ ra hoặc đem lại tình yêu. Nhưng đó lại là điều những nhà tiếp thị hứa hẹn với phụ nữ từ buổi bình minh của ngành quảng cáo.

Thông điệp họ đưa ra là: Hãy mua sản phẩm của chúng tôi để trở nên xinh đẹp, quyến rũ được đàn ông hoặc giữ chồng. Quảng cáo chính là tác nhân không nhỏ khiến phụ nữ không ngần ngại bỏ số tiền lớn để mua mỹ phẩm với mong muốn chống lại những dấu hiệu của tuổi tác.

Hãy cùng điểm lại một số quảng cáo mỹ phẩm ấn tượng trong lịch sử đã giúp các nhà sản xuất “hốt bạc” từ nỗi ám ảnh của phụ nữ về tuổi tác:

Vợ bạn? (1908)



Đây là quảng cáo kem massage mặt Pompeian. Nhìn qua thì có vẻ như quảng cáo này dành cho các ông chồng, nhưng thực tế thì nó nhằm vào phụ nữ, những người luôn lo rằng mình không còn là cô dâu xinh đẹp hôm nào: “Vợ bạn có còn tươi trẻ như ngày các bạn đến với nhau? Nếu không, đó là do cô ấy không chú tâm chăm sóc làn da. Những mối quan tâm xã hội và gia đình, trách nhiệm làm mẹ…đã để lại nếp nhăn trên khuôn mặt và cướp đi tuổi thanh xuân của vợ bạn…”

Vẻ đẹp nhân tạo (1926 )



Nữ diễn viên Edma Wallace Hopper là một trong những ngôi sao giải trí đầu tiên ở Mỹ quảng cáo mỹ phẩm. Hopper, khi đó đã 40 tuổi, nói: “Tôi lấy lòng được đàn ông là nhờ sắc đẹp và tuổi trẻ. Vẻ đẹp của tôi là vẻ đẹp “nhân tạo”. Tất cả những gì của tôi khiến phụ nữ ghen tị đều có được là nhờ sự chăm sóc chuyên nghiệp”.

Làm sao để giữ chồng? (1932)

“Tôi tin rằng đa số những bà vợ không để ý rằng người chồng ngắm nhìn làn da của họ nhiều hơn họ tưởng. Tôi cũng không biết điều này cho đến khi một chuyên gia tư vấn làm đẹp khuyên tôi: hãy giữ làn da trẻ trung, bởi vẻ tươi trẻ chính là những gì đàn ông tìm kiếm. Đừng quên chăm sóc làn da của mình. Đừng dùng mặt mình như một nơi “thử” xà phòng. Vậy làm sao có thể lấy lại vẻ đẹp của mình theo cách đó?” 


Đó là quảng cáo “Làm sao để giữ được chồng?” của xà phòng Palmolive năm 1932, như một lời đe doạ: Mua xà phòng của chúng tôi, nếu không bạn sẽ mất chồng vào tay người khác!

Nhanh chóng tàn phai (1937) 



Quảng cáo của công ty mỹ phẩm Boncilla Laboratories được xây dựng như một câu chuyện đêm khuya. Những dòng đầu của quảng cáo như sau: “Trông bạn trẻ như hồi 8 năm trước vậy, Adele ạ” - “Làm sao bạn làm được điều đó?” Sự ganh tị thể hiện rõ trong giọng nói của Marjorie. Họ bằng tuổi nhau, từng là bạn học cùng trường. Sau 8 năm xa cách, họ gặp nhau và cùng tán gẫu đủ chuyện. Adele vẫn giữ được nét tươi trẻ của mình, còn Marjorie tuy vẫn đẹp nhưng đã xuất hiện một vài nếp nhăn trên mặt. “Mình chỉ đơn giản là cố gắng giữ gìn những gì tự nhiên ban tặng bằng cách tự chăm sóc bản thân trong nhà tắm. Mình làm cho làn da tươi tắn và trẻ lại,” Adele nói.

Giữ mãi tuổi thanh xuân (1942)



Quảng cáo xà phòng của hãng Palmolive trong thời kỳ Thế chiến thứ 2 đã so sánh việc gìn giữ vẻ đẹp với lòng yêu nước, thêm vào đó một lời ẩn ý của sự hy sinh: “Hiện nay, những giây phút bên anh ấy trở nên thật hiếm hoi, trôi nhanh và quý giá vô cùng. Vì anh ấy và bạn, hãy luôn xinh đẹp và đáng yêu nhất có thể bất cứ khi nào hai bạn ở bên nhau.”

Đẹp lên một cách kỳ diệu (1943)



Quảng cáo kem dưỡng da mặt của Hopper là một trong những quảng cáo đầu tiên sử dụng ảnh chỉnh sửa để nhấn mạnh hiểm họa của việc không sử dụng đúng loại kem chống nhăn.

Mấy ai sinh ra đã xinh đẹp (1950)



Quảng cáo này của hãng Elizabeth Arden đã cuốn hút những người Mỹ thích sự mới mẻ. Bạn không được sinh ra với vẻ đẹp trời phú? Không phải lo lắng, bạn vẫn có thể sở hữu vẻ đẹp do chính mình tạo ra.

Nét đẹp bé gái (1968)



Không rõ quảng cáo xà phòng của hãng Freudian Ivory định nói gì với phụ nữ: “Bạn có thể cạnh tranh với vẻ đẹp trẻ trung của con gái bạn?”

Làn da rám nắng khoẻ mạnh (1970)



Quảng cáo này của hãng Coppertone đã đặt hình ảnh cô gái với làn da rám nắng lên trước tất cả những lời khuyến cáo về việc phơi nắng có thể gây ung thư da và lão hoá da.

Bạn có tin vào điều kỳ diệu? (2009)



Quảng cáo kem dưỡng da mặt của hãng La Mer năm 2009 hứa hẹn đem đến một điều kỳ diệu: làm cho phụ nữ trở nên xinh đẹp. Điều kỳ diệu tất nhiên không hề rẻ - “thần dược” chống nếp nhăn La Mer trị giá 230 USD cho 2 ounce (khoảng 60g). Bỏ qua yếu tố khoa học, quảng cáo này thuyết phục người tiêu dùng tin vào “những điều không thể lý giải bởi quy luật của tự nhiên”.  

Đến tuổi già (2009)



Quảng cáo này của Dermitage cho biết sản phẩm tăng cường collagen, tuy nhiên bản chất nó chỉ nói đơn giản: Hãy mua sản phẩm của chúng tôi nếu không bạn sẽ nhìn vừa già vừa xấu.

Hãy mạnh mẽ trước những nếp nhăn (2009)



Quảng cáo sản phẩm chống nhăn của Avene đánh vào tâm lý của một thế hệ phụ nữ thích sự mạnh mẽ. Bạn không chỉ xoá đi nếp nhăn mà còn chứng minh rằng mình mạnh hơn nó nhiều. Bạn chống lại những nếp nhăn. Bạn không để chúng lấy đi bất cứ thứ gì của mình.

Những quảng cáo mỹ phẩm ấn tượng trong lịch sử

Muốn quảng cáo tốt, hãy kể một câu chuyện hay, nhưng đừng "chém gió"
Trong nhịp sống hối hả, vai trò của Marketing càng trở nên phức tạp hơn giữa sự nhiễu loạn từ mạng xã hội, truyền thông, sự gia tăng những thiết bị di động, sự thay đổi thói quen xem Tivi. Để làm chủ xu thế này, các doanh nghiệp phải chuyển hướng chú trọng đến việc kể chuyện.
Các Marketer hiện nay không còn bị giới hạn hoạt động chỉ trong một số kênh truyền thông hay thiết bị nhất định nữa. Họ thường xuyên cần những kỹ năng mới để kiểm soát được sự gia tăng của các thiết bị và kênh thông tin tiện ích qua đó mọi người kết nối ( ứng dụng điện thoại di động, web, mạng xã hội,...)
Truyền đi một thông điệp thương hiệu đòi hỏi sự ứng biến đối với mọi loại hình trên, tùy thuộc vào từng phương thức và đối tượng. Tuy nhiên có một thứ bất biến trong suốt quá trình:
Marketing B2B trong lĩnh vực công nghệ đang thực sự gặp khó khăn trong việc làm thế nào để tránh đi sâu vào chi tiết sản phẩm và chỉ đơn giản là kể một câu chuyện.
Luôn có một niềm kiêu hãnh rõ ràng khi diễn thuyết về lịch sử công ty, hay niềm đam mê công nghệ ẩn sâu trong bản thân sản phẩm nhưng một giải pháp công nghệ chỉ thực sự tồn tại khi bản thân nó mang một câu chuyện, và với tư cách một người truyền bá công nghệ, điều này thể hiện ở những thành công của đối tác và bằng cách nào một sản phầm thực sự tạo được khác biệt đối với khách hàng, có tác động châm ngòi cho trí tưởng tượng và khơi gợi nên các cuộc thảo luận.
Điều này có thể khá phổ biến, và tôi đã làm việc với những công ty công nghệ khá lâu, nhưng cả những doanh nghiệp lâu năm hay mới hoạt động đều đang rơi vào cùng một cái bẫy.
• Tự hào khoe tên tuổi những nhà đầu tư đổ tiền vào bạn cũng không nói cho tôi biết những gì mà bạn có khả năng giải quyết- đây là một vấn đề lớn cho những doanh nghiệp mới trên thị trường, nó chỉ cho tôi biết rằng bạn đang đốt tiền của ai, chứ không một chút nào về lý do bạn tồn tại
• Những bản giới thiệu nặng tính kỹ thuật có thể sẽ khiến các kiến trúc sư hứng thú, và thể hiện được bạn đã bỏ bao nhiêu công sức vào sản phẩm, nhưng khi doanh nghiệp trả thù lao thì bạn đã mất lượng khách mua rồi- bạn yêu sản phẩm của mình nhưng khi giới thiệu bản dùng thử, hãy khiến nó dễ hiểu và thực tế, chứ đừng biến nó thành một khóa đào tạo với những mũi tên và những cú click chuột.
• Marketing cho sản phẩm vẫn còn một chặng đường dài trước khi tình hình trở nên khả quan hơn, hãy ngừng sử dụng những cụm từ rắc rối chung chung, và tạo ra những nội dung hấp dẫn cho một nhóm đối tượng lớn hơn- không ai quan tâm đến màu sắc của của giao diện người dùng mới, hay nếu bạn có đang sử dụng thuật ngữ mới nhất của Gartner (công ty tư vấn và nghiên cứu công nghệ thông tin hàng đầu thế giới) không nếu bạn không thể tham gia mặt đối mặt với tôi trong thông điệp của mình.
Guy Kawasaki đã viết một đoạn rất hay về vấn đề này, trong khi những ý tưởng này thông thường chỉ phổ biến trong lĩnh vực truyền bá, đó còn là việc mà mọi doanh nghiệp trong lĩnh vực công nghệ cùng cái cách họ quảng bá bản thân và những sản phẩm của mình, cần bắt đầu trở nên thực tế hơn.
3 lý do bạn cần kể 1 câu chuyện
Kể một câu chuyện thể hiện sự nhận thức về việc thương hiệu được cảm nhận thế nào trên thị trường, những kiến thức công nghệ phía sau sản phẩm, sự khác biệt ra sao, và mối quan hệ với trải nghiệm của khách hàng.
Những câu chuyện cũng cho phép bạn thể hiện một quan điểm. Điều quan trọng là đưa ra những quan điểm kể cả nếu chúng gây ra tranh cãi, bởi điều này giúp marketing truyền tải được ý thức về tính cấp thiết của câu chuyện. Việc không đưa ra một quan điểm đồng nghĩa với sự đam mê ít ỏi dành cho sản phẩm của mình. Cả khách hàng và nhân viên đều có thể cảm nhận rõ điều này. Và khách hàng thường đánh giá cao những quan điểm khiến họ phải suy nghĩ.
Vấn đề cuối cùng là thông qua những câu chuyện đó để kết nối với các bộ phận khác trong tổ chức và với khách hàng. Điều này cho phép marketing kết nối tốt hơn bộ phận kinh doanh trong nỗ lực truyền tải một thông điệp nhất quán và rõ ràng hơn. Thông điệp này tác động ngược trở lại tiến trình phát triển sản phẩm, cho phép sự cải tiến phù hợp và thích ứng với những nhu cầu khác nhau của thị trường.
Chẳng có gì trong những điều trên là quá phức tạp, nhưng vẫn luôn có một lỗ hổng rõ rệt trong cách thức mà lĩnh vực công nghệ đang định hình chiến lược marketing.
Nhưng có lẽ điều quan trọng hơn là nếu câu chuyện của bạn không thể cho tôi biết những điều sau đây:
• Lý do sản phẩm của bạn tồn tại,
• Bằng cách nào sản phẩm của bạn đáp ứng một nhu cầu, và bằng cách nào tạo nên khác biệt,
• Những giá trị trong việc sử dụng giải pháp hay dịch vụ đó đến từ đâu,
• Đối tượng chủ yếu nào mà sản phẩm sẽ hướng tới, đối tượng nào đã nhận được những tiện ích từ sản phẩm,
• Khi nào tôi có thể trải nghiệm sản phẩm, và khi nào tôi sẽ cảm nhận được khác biệt
Thì tốt nhất nên ngừng việc bạn đang làm để nghĩ lại đi.
Bởi nếu tôi không thể hiểu câu chuyện của bạn thì chẳng ai trong số những người đang ngồi trước mặt bạn hiểu đâu.

Muốn quảng cáo tốt, hãy kể một câu chuyện hay, nhưng đừng "chém gió"

Đây là một câu chuyện có vẻ quen thuộc với chúng ta nhưng được mở rộng bởi CEO (Chief Executives Officer) của Coca Cola như sau:
Ngày xửa ngày xưa, có một con rùa và một con thỏ cãi nhau xem ai nhanh hơn. Chúng quyết định giải quyết việc tranh luận bằng một cuộc thi chạy đua. Chúng đồng ý lộ trình và bắt đầu cuộc đua.
Thỏ xuất phát nhanh như bắn và chạy thụt mạng một hồi, và sau khi thấy rằng đã bỏ khá xa bạn rùa, thỏ nghĩ nó nên nghỉ mệt dưới một tán cây bên đường và thư giãn trước khi tiếp tục cuộc đua. Thỏ ngồi dưới bóng cây và nhanh chóng ngủ thiếp đi. Rùa từ từ vượt qua thỏ và sớm kết thúc đường đua, dành chiến thắng. Thỏ giựt mình tỉnh giấc và nhận ra rằng nó đã bị thua.
Bài học của câu chuyện trên là: chậm và ổn định đã chiến thắng cuộc đua.
Nhưng cuộc sống không quá đơn giản như thế, câu chuyện được tiếp tục phát triển thêm:
Thỏ vô cùng thất vọng vì để thua và nó cố suy nghĩ. Nó nhận ra rằng nó đã thua chỉ vì quá tự tin, bất cẩn và thiếu kỷ luật. Nếu nó không xem mọi thứ quá dễ dàng và chắc thắng, thì rùa không thể nào có cửa hạ được nó. Vì thế, nó quyết định thách thức một cuộc đua mới. Rùa đồng ý. Lần này, thỏ chạy với tất cả sức lực của nó và chạy suốt một mạch về đích. Nó bỏ xa rùa đến mấy dặm đường.
Thế, bài học của câu chuyện này?: nhanh và vững chắc sẽ chiến thắng cái chậm và ổn định. Nếu có 2 người trong công ty của bạn: một người chậm, nguyên tắc và đáng tin cậy; một người khác nhanh và vẫn đáng tin cậy ở những việc anh ta làm. Người nhanh và đáng tin cậy chắc chắn sẽ được thăng chức nhanh hơn. Chậm và chắc là điều tốt, nhưng nhanh và tin cậy là điều tốt hơn.
Nhưng câu chuyện cũng không dừng lại ớ đây. Rùa đã suy ngẫm kết quả và nhận ra rằng: nó không có cách nào thắng được thỏ trên đường đua vừa rồi. Nó suy nghĩ thêm một tí nữa và rồi thách thỏ một cuộc đua khác, nhưng có một chút thay đổi về đường đua.
Thỏ đồng ý. Họ bắt đầu cuộc đua. Như đã tự hứa với lòng mình là phải luôn nhanh, thỏ bắt đầu chạy và chạy với tốc độ cao nhất cho đến bên bờ sông. Vạch đích đến lại còn đến 2 Km nữa ở bên kia sông!
Thỏ dành ngồi xuống và tự hỏi không biết làm sao đây. Trong lúc đó, rùa đã đến nơi, lội xuống sông và bơi qua bờ bên kia, tiếp tục chạy và kết thúc đường đua.
Ý nghĩa từ câu chuyện này?. Trước tiên, cần phải xác định ưu thế của mình, và sau đó là biết chọn sân chơi phù hợp.
Câu chuyện vẫn chưa dừng lại.
Đến đây, thỏ và rùa đã trở thành đôi bạn thân thiết và họ cùng nhau suy ngẫm. Cả hai nhận ra rằng cuộc đua sau cùng có lẽ sẽ có kết quả tốt hơn. Vì thế, chúng quyết định tổ chức một cuộc đua cuối cùng, nhưng chúng sẽ cùng chạy chung một đội.
Cuộc đua bắt đầu, thỏ cõng rùa chạy đến bên bờ sông, rùa lội xuống sông và cõng thỏ bơi qua bên kia bờ sông. Lên đến bờ, thỏ lại cõng rùa đưa cả hai cùng về đích. Và chúng cùng nhận ra rằng đã về đích sớm hơn rất nhiều so với các lần đua trước.
Bài học của câu chuyện này là gì? Thật tuyệt vời nếu mỗi người đều thông minh và đều có ưu điểm riêng, nhưng trừ khi các bạn cùng làm việc với nhau trong một đội và cùng chia xẻ, cống hiến ưu thế của từng người, bạn sẽ không bao giờ thực hiện công việc được hoàn hảo bởi vì luôn luôn có những trường hợp bạn không thể làm tốt hơn người khác.
Điều quan trọng của làm việc theo nhóm là phải chọn được người trưởng nhóm trong từng trường hợp cụ thể. Phải chọn được người có ưu thế về lĩnh vực mà họ làm trưởng nhóm.
Còn nhiều bài học nữa từ câu chuyện này. Lưu ý rằng cả thỏ và rùa đều không hề đầu hàng hay nản chí sau thất bại. Thỏ quyết tâm làm việc hăng hơn và cố gắng nhiều hơn sau khi phải thất bại cay đắng. Rùa phải thay đổi chiến lược vì nó đã cố gắng làm việc hết sức. Trong cuộc sống, khi phải chịu đựng, đối mặt với thất bại, có thể đó cũng là thời điểm thích hợp để cố gắng hơn và nỗ lực nhiều hơn nữa, nhưng đôi khi cũng cần phải thay đổi chiến lược và thử tìm kiếm giải pháp khác. Và đôi khi phải làm cả hai.
Thỏ và rùa cũng đã học thêm một bài học để đời khác: thay vì chúng chống đối (hay cạnh tranh) với nhau, chúng bắt đầu tìm cách giải quyết tình huống, và chúng đã cùng nhau làm tốt hơn rất nhiều. Khi Roberto Goizueta đảm nhận vị trí CEO của Coca Cola vào những năm 1980, ông đã phải đối mặt với sự cạnh tranh gay gắt với Pepsi. Nhân viên của ông ta đang tập trung vào cạnh tranh với Pepsi và cố gắng tăng thị phần từng 0.1%. Goizueta quyết định không cạnh tranh với Pepsi mà thay vào đó là tìm cách chiếm thị phần. Ông ta hỏi các nhân viên và biết rằng trung bình mỗi ngày, mỗi người Mỹ uống các loại nước là 14 ounces (đơn vị đo lường của Mỹ), trong đó thì Coke chỉ có 2 ounces/ngày/người. Rõ ràng việc cạnh tranh không chỉ là Pepsi mà còn là nước, trà, cà phê, sữa và các loại nước trái cây.
Mọi người sẽ dễ dàng tìm thấy Coke bất kể khi nào họ cần uống. Coke quyết định đầu tư các máy bán coca cola tự động ở khắp các góc đường. Doanh thu tăng nhảy vọt và cho đến nay thì Pepsi vẫn không thể nào theo kịp.
Kết luận: câu chuyện ngụ ngôn thỏ và rùa đã dạy cho chúng ta khá nhiều bài học lý thú. Ý tưởng quan trọng nhất là “nhanh và vững chắc” sẽ luôn đánh bại “chậm và ổn định”; làm việc với những ưu điểm của bạn, đầu tư nhiều tài nguyên và làm việc theo nhóm sẽ luôn chiến thắng bất cứ một cá nhân nào; không bao giờ đầu hàng hay nản chí sau thất bại. Và cuối cùng, phải tìm giải pháp cho mọi tình huống, không chống lại cuộc chiến.

CÂU CHUYỆN VỀ RÙA & THỎ CỦA CEO COCA-COLA